Bốn bậc đạo sư nhân loại cùng đàm đạo
Bốn bậc đạo sư nhân loại
cùng đàm đạo
Trong chiều hướng giúp người Kitô hữu hiểu thêm về lập trường tâm linh của những tôn giáo khác, tác giả xin tưởng tượng một cuộc đối thoại giả tưởng giữa 4 vị đạo sư thuộc 4 môi trường văn hóa tâm linh khác nhau. Đó là Đức Giêsu, Đức Phật, Lão Tử và Socrates. Tác giả là người từng tìm hiểu nhiều năm về các tôn giáo khác nhau, nhưng chắc chắn sự hiểu biết cũng rất giới hạn, nên chắc chắn sẽ có những bậc cao minh sẽ có nhiều điều không đồng ý. Vả lại, trong cuộc đối thoại này, mỗi vị chỉ nêu lên một vài ý tưởng chính yếu của mình, nên không thể bao quát được quan điểm của mỗi vị được. Vì thế, xin độc giả hiểu cho sự giới hạn ấy.
I.
Khung cảnh mở đầu: Khu vườn của sự tĩnh lặng
Cuộc đàm đạo diễn ra trong
một không gian đặc biệt (đặc biệt ở chỗ nó siêu việt thời gian), giữa cảnh
thiên nhiên tuyệt đẹp dưới gốc một cây cổ thụ, bên bờ hồ thơ mộng, được bao
quanh bởi những cây đào đầy hoa. Xa xa là cảnh đồi núi trông mờ mờ sau những làn
sương mỏng. Chỉ có ánh sáng dịu, gió nhè nhẹ với sự tĩnh lặng sâu như lòng
biển. Bốn vị đạo sư ngồi quanh một chiếc bàn gỗ đơn sơ, đó là bốn khuôn mặt mà
nhân loại đã nhắc đến suốt hàng mấy ngàn năm qua với sự tôn kính thượng hảo. Đó
là:
- Một người Do Thái trẻ trung, ánh mắt hiền từ nhưng đầy uy lực: Đức
Giêsu.
- Một người Ấn Độ trầm tĩnh, đôi mắt như
nhìn xuyên qua mọi ảo tưởng: Đức Phật.
- Một ông lão Trung Hoa với nụ cười mơ hồ,
như biết điều gì đó mà không ai biết: Lão Tử.
- Một người Hy Lạp với ánh mắt sắc bén, luôn
sẵn sàng đặt câu hỏi: Socrates.
Họ gặp nhau đàm đạo không
phải để tranh luận hơn thua, mà để trao đổi, soi sáng lẫn nhau.
II.
Câu hỏi mở đầu của Socrates: «Con người phải sống thế nào?»
Socrates mở lời trước, như ông vẫn làm trong các quảng trường tại Athens với tất
cả những ai muốn đối thoại với ông. Thời ấy, trong mọi cuộc gặp gỡ, ông thường
đặt hết câu hỏi này đến câu hỏi khác để các bạn trẻ tự mình tìm ra câu giải
đáp. Câu chuyện trao đổi giữa 4 bậc đạo sư kể trên khá dài, nhưng xin được tóm
lại trong một số câu hỏi chính yếu.
Để mở đầu câu chuyện, Socrates
hỏi 3 vị còn lại: «Thưa các ngài, con
người phải sống thế nào để trở nên tốt và được hạnh phúc?»
Đức Phật vắn tắt trả lời: «Con người tốt
khi họ tỉnh thức. Khi họ thấy rõ bản chất của khổ đau, của vô thường, của vô
ngã. Khi họ không còn bị tham sân si dẫn dắt.»
Lão Tử tiếp lời: «Con người tốt khi họ sống
thuận theo Đạo, khi họ không có tâm cưỡng ép, không tranh giành, không làm trái
tự nhiên, khi họ hành xử giống như nước: mềm mại mà mạnh mẽ.»
Đức Giêsu là người trông trẻ nhất lên tiếng: «Con
người trở nên tốt khi họ yêu thương nhau, không chỉ yêu người yêu mình, mà yêu
cả kẻ thù nữa. Vì tất cả đều là anh chị em với nhau, con của người Cha chung trên
Trời. Tình yêu rộng mở là thước đo của mọi điều thiện hảo.»
Socrates cũng nói lên quan điểm của mình: «Còn
tôi, tôi nói: Con người trở nên tốt khi họ biết chính mình. Vì nếu không biết chính
mình, thì họ không thể biết điều gì là tốt.»
Và để đúc kết ý kiến của cả 4
vị, Socrates mỉm cười nói: «Bốn
câu trả lời của chúng ta tuy khác nhau, nhưng tôi cảm thấy có một điều chung:
đó là để trở nên tốt, con người phải vượt khỏi cái tôi nhỏ bé của mình.»
III.
Bản chất của Thực Tại: Bốn cách gọi, một huyền nhiệm
Socrates tiếp tục câu chuyện qua một vấn đề khác: «Cái nền tảng tối hậu, thâm sâu nhất, luôn chi phối và điều khiển mọi
hiện hữu trong vũ trụ vạn vật, nhưng lại nội tại trong tất cả những hiện hữu ấy
là gì? Là Đạo? Là Chân Như? Là Tình Yêu? Hay Là Sự Thật?»
Lão Tử liền nhanh nhẩu trả lời ngay vì đây là điều ông quan tâm nhất: «Tôi tạm gọi đó là Đạo, mặc dù Đạo thì không
thể gọi tên, không thể diễn tả. Đạo mà diễn tả được thành lời thì đó không còn
là Đạo thật sự nữa. Đạo phần nào giống như gió: dù không thấy được, nhưng lại
cảm nhận được.»
Đức Phật tỏ vẻ đắc ý gật đầu: «Đúng vậy, đó
là một Thực Tại không hình không tướng, luôn tồn tại và bất biến mà tôi gọi là
Chân Như. Chân Như bất biến nhưng lại hiện diện thường hằng trong mọi vật luôn
luôn biến đổi, thay hình đổi dạng. Tôi luôn luôn chỉ cho con người thấy được
bản chất của chính họ và của vạn vật là vô thường, vô ngã do duyên khởi mà
thành hình. Khi họ giác ngộ Chân Như nơi bản thân họ khiến họ có khả năng nhận biết
và giác ngộ được sự vô thường vô ngã của họ thì họ được tự do.»
Đức Giêsu cảm thấy rất vui vì sắp được giới thiệu về một thực tại gần gũi nhất đến
độ thực tại ấy với mình chỉ là một: «Tôi
gọi Thực Tại ấy là Cha, không phải để giới hạn Ngài, mà để con người biết rằng
Thực Tại ấy gần gũi, yêu thương họ hơn tất cả mọi người cha trên đời này, Ngài
đáng yêu chứ không hề đáng sợ.»
Socrates nói lên quan điểm của mình: «Mặc
dù tôi cảm nhận được Thực tại ấy, nhưng tôi biết rằng tôi không biết Thực tại
ấy thế nào, không thể xác định Thực tại ấy chính xác là gì. Nhưng tôi thấy rằng
chính vì nhận rằng mình không biết ấy giúp tôi mở mang trí tuệ.»
Bốn người nhìn nhau mỉm cười,
không ai phủ nhận ai. Họ chỉ thấy rằng mỗi người đang nói về cùng một thực tại duy nhất đầy huyền nhiệm, bằng ngôn ngữ của nền văn hóa mình.
IV.
Về nỗi sợ: Con người bị giam hãm trong bóng tối của chính mình
Socrates đặt một vấn đề khác: «Tôi nhận
thấy con người sợ nhiều thứ quá: sợ chết, sợ thất bại, sợ bị phán xét, sợ đủ
thứ. Làm sao giúp họ vượt qua những nỗi sợ ấy?»
Đức Giêsu: «Tôi nói với họ: Đừng sợ gì cả,
vì Cha trên Trời luôn yêu thương và bảo vệ họ. Sợ hãi chỉ làm tê liệt trái tim
khiến nó không yêu thương được. Tình yêu sẽ giải phóng nó khỏi sợ hãi.»
Đức Phật: «Tôi dạy họ nhìn thẳng vào nỗi
sợ. Khi thấy rõ bản chất vô thường và giả tạm của nó, nỗi sợ sẽ tan biến.»
Lão Tử: «Ai sống thuận theo Đạo thì không
có gì phải sợ. Vì họ không chống lại dòng luôn luôn chảy của vũ trụ.»
Socrates: «Con người thoát khỏi sợ hãi
không phải bằng cách trốn tránh nó, mà bằng cách hiểu rõ bản thân mình và sống
theo lý trí. Tôi không sợ chết, vì tôi không biết chết sẽ thế nào. Điều tôi không
biết thì không thể làm tôi sợ được.»
Ông kết luận: «Bốn câu trả
lời của chúng ta là bốn con đường cùng dẫn đến một mục tiêu là giải phóng con người khỏi sự sợ
hãi».
V.
Con đường giải thoát: Bốn lối đi lên núi
Socrates hỏi tiếp: «Nếu phải nói ngắn gọn:
con đường của các vị là gì?»
Đức Phật: «Là Tỉnh thức, nghĩa là thấy rõ
thực tại như nó là.»
Lão Tử: «Là Vô vi, nghĩa là buông bỏ cái
tôi để sống thuận với tự nhiên.»
Đức Giêsu: «Là Tình yêu, nghĩa là yêu như
Cha trên trời yêu: yêu không điều kiện, không biên giới.»
Socrates: «Là Tự nhận thức, nghĩa là biết
mình là ai, biết rằng cái biết của mình rất hạn chế.»
Socrates kết luận: «Bốn con đường tuy khác
nhau, nhưng đều dẫn lên đỉnh núi. Người leo từ phía Đông thì thấy mặt trời mọc,
còn người leo từ phía Tây thì thấy mặt trời lặn. Dù thấy khác nhau, nhưng đỉnh
núi chỉ có một.»
VI.
Về con người: Ánh sáng bị che khuất
Đức Giêsu nêu lên một vấn đề khác: «Con người là ánh sáng bị che khuất. Khi họ yêu thương nhau thì ánh sáng
ấy bừng lên.»
Đức Phật: «Con người có Phật tính là khả
năng biết mọi thứ. Nhưng họ bị vô minh che lấp nên họ không biết phải hành xử
sao cho khôn ngoan.»
Lão Tử: «Con người vốn đơn sơ, hiền hòa. Chính
tham vọng làm họ rối loạn.»
Socrates: «Con người tốt khi họ biết đặt
câu hỏi về chính mình.»
Và ông kết luận: «Ở đây, rõ
ràng bốn người gặp nhau ở điểm này: Con người không xấu. Họ chỉ bị che khuất.
Và nhiệm vụ của tâm linh là tháo bỏ những lớp che ấy.»
VII.
Về tôn giáo, triết học và con đường nội tâm
Socrates hỏi: «Tôn giáo và triết học có vai
trò gì?»
Đức Giêsu: «Tôn giáo chỉ có ý nghĩa khi nó
dẫn con người đến tình yêu rộng mở. Nếu không, nó chỉ là gánh nặng.»
Đức Phật: «Giáo pháp chỉ như chiếc bè để
qua sông. Qua sông rồi thì bỏ bè.»
Lão Tử: «Lễ nghi nhiều quá thì mất Đạo. Đạo
không nằm trong lời nói và hình thức bên ngoài.»
Socrates: «Triết học không phải là kiến
thức, mà là nhận định hay nhìn lại về cuộc sống.»
Ông nói tiếp: «Như vậy bốn
người cùng một ý: Con đường thật sự là con đường nội tâm. Tôn giáo và triết học
chỉ là phương tiện».
VIII.
Khoảnh khắc im lặng: Khi lời nói không còn đủ
Một khoảng lặng dài. Không ai
nói gì. Nhưng sự im lặng ấy không trống rỗng. Nó đầy ắp sự hiểu biết.
Lão Tử mỉm cười: «Đôi khi, im lặng nói
nhiều hơn lời.»
Đức Phật gật đầu: «Trong im lặng, tâm trở
về với chính nó.»
Đức Giêsu nhìn lên bầu trời: «Trong im lặng,
con người nghe được tiếng của Cha, tiếng của tình yêu.»
Socrates khẽ nói: «Trong im lặng, ta nhận
ra rằng ta không biết nhiều và biết đúng
như ta nghĩ.»
IX.
Kết luận: Bốn người thầy: một chân trời
Khi cuộc đối thoại kết thúc,
bốn người đứng dậy.
Không ai thắng. Không ai
thua. Không ai đúng hơn. Không ai sai hơn.
Họ chỉ là bốn con đường, bốn
cách diễn tả, bốn ánh sáng chiếu vào cùng một huyền nhiệm.
- Đức Giêsu đưa con người đến tình yêu.
- Đức Phật đưa con người đến tỉnh thức.
- Lão Tử đưa con người đến hài hòa.
- Socrates đưa con người đến sự thật.
Bốn con đường ấy không loại
trừ nhau. Chúng bổ sung cho nhau như bốn hướng gió.
Và chân trời mà họ cùng hướng
đến là: giải phóng con người khỏi sợ hãi và vô minh, để sống tự do, tỉnh thức
và yêu thương.
Nguyễn Chính Kết

Comments
Post a Comment